Thứ Hai, 29 tháng 12, 2014
Thứ Tư, 24 tháng 12, 2014
16 năm ngồi tù oan chỉ vì cung cấp thông tin kẻ giết người
(PLO) - 16 năm ngồi tù, cho đến tận khi đã thi hành xong bản án, ổn định cuộc sống, ông Chiến mới được minh oan khi hung thủ thực sự bị bắt.
Bỗng dưng bị khép tội giết người
Vụ án oan xảy ra ngày 19/5/1979. Khi đó, chàng thanh niên tên ông Trần Văn Chiến (SN 1960, ngụ ấp Nam, xã Tân Điền, huyện Gò Công Đông, tỉnh Tiền Giang) vừa đi làm đồng về. Cùng lúc này, em họ tên U chạy ngang qua nói: “Tao giết thằng Sên” rồi lấy chiếc túi nhét vội mấy quần áo bỏ đi.
Hai ngày sau, cả ấp rúng động khi trưởng công an xã được phát hiện đã chết ngoài bãi đất hoang. Cảnh sát xác định nạn nhân bị giết. Hay tin, ông Chiến giật mình nhớ lại lời U nói, vội sang kể với người thím, rồi chạy đến công an xã cung cấp thông tin.
Lạ rằng vừa khai xong mấy câu, ông bị công an xã bắt trói, ép nhận tội giết người. “Ở trại tạm giam khoảng 2 tuần, ông Chiến đành nhận tội giết trưởng công an vì bị đánh quá đau. Ngày CQĐT dựng lại hiện trường, ông Chiến cầm gậy quơ tứ tung theo “hướng dẫn” của điều tra viên. Chàng thanh niên 19 tuổi bị khép vào tội giết người. “Tìm được hung thủ”, CQĐT mới thả những người bị tạm giam trước đó.
Ngày 20/3/1980, TAND tỉnh Tiền Giang đưa bị cáo ra xét xử. Tại phiên tòa sơ thẩm, bị cáo không nhận tội và khẳng định hung thủ thật sự là U. Nhưng HĐXX vẫn tuyên ông Chiến án chung thân với tội “giết người”:
“Tui đã kí hết vào các giấy tờ, lúc trong trại tạm giam nói câu nào bị đánh câu đó, đau quá mới kí bậy. Ra toà kêu oan cũng chẳng ai nghe. Tui ức quá nhận hết, ai bảo gì tui đều gật đầu nhận”, ông Chiến kể.
Nhờ cải tạo tốt, ông Chiến được giảm án, thả tự do từ ngày 21/8/1995. Thời gian ngồi tù tổng cộng 16 năm 3 tháng.
16 năm tù oan được bồi thường hơn 200 triệu
Ra tù đã gần 36 tuổi, ông Chiến mang trong mình bản án giết người, nỗi mặc cảm tương lai tối mịt. Cầm 100 ngàn đồng cán bộ trại giam cho, ông ở lại Gia Lai tìm việc. Thanh niên vừa ra tù may mắn được cô gái Nguyễn Thị Hồng Loan đem lòng cảm mến, cưu mang.
Sau khi người vợ sinh con được 3 tháng, ông xin phép đưa gia đình về quê. Cuộc trở về không như ông mong đợi. Mọi người đều nhìn ông bằng con mắt xa lạ, ghét bỏ. Gia đình nghèo khó không giúp được gì. Ông đành dắt vợ con ra dựng tạm chòi lá tá túc nhờ mảnh đất hoang của người cậu. Tiếng xấu giết người vẫn đè lên cái tên. Mỗi lần đi làm thuê ở đâu, ông đều bị “soi” bởi lý lịch “đen”.
Mãi gần 2 năm sau ra tù, ông Chiến mới được minh oan. Đó là một ngày giữa tháng 10/1997, ông Chiến đang trồng rau ngoài đồng thì hay tin U bị bắt bên Lào, công an đã giải về Tiền Giang.
Cơ hội được minh oan đã đến, ông Chiến bỏ lại cuốc, cào chạy ào về nhà hỏi chuyện. Ông khóc òa vì sung sướng, từ nay đã được thoát tiếng oan giết người. Mấy ngày sau, công an tỉnh cứ vài ngày lại mời ông lên làm việc.
Nhà có mỗi chiếc xe đạp, ông lại lạch cạch đạp hơn 40km “hầu án”: “Bắt thằng U rồi, họ (ý nói cán bộ công an) vẫn chưa tin tui. Phần tui chẳng nghe đả động gì đến chuyện giải oan, nhà lại thiếu gạo đành bỏ dở đi làm thuê”.
Trở lại diễn biến vụ án trưởng công an xã bị sát hại, hung thủ thực sự Trần Văn U khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội. U khai nghiện rượu, mỗi lần say xỉn gây mất trật tự địa phương nên bị công an xã mời đến giáo dục nhiều lần. Nhưng U không sửa đổi mà vẫn chứng nào tật ấy mà còn sinh ra thù hằn người lập hồ sơ đưa mình đi cưỡng bức lao động.
Khoảng 14h ngày 19/5/1979, U thấy anh Sên đi bộ đã bí mật chuẩn bị 2 cây gậy “mai phục”. Nạn nhân bị đánh vào đầu dẫn đến tử vong. Sau khi gây án, hung thủ kéo xác nạn nhân đến giấu tại nghĩa địa, bỏ trốn về Cà Mau, Bà Rịa Vũng Tàu, sang tận Lào sinh sống. Ngày 24/10/1997, U bị bắt theo lệnh truy nã số 82 ngày 13/6/1979 của CA Tiền Giang.
Ngày 5/7/2001, TAND Tiền Giang đưa ra xét xử vụ án. Bị cáo khai một mình thực hiện hành vi giết người, không liên quan gì đến ông Chiến. Bị cáo U nhận án chung thân về tội giết người, 3 năm tù về tội cướp tài sản. Ông Chiến được tuyên không phạm tội giết người.
Ông Chiến sau đó đã làm đơn yêu cầu các cơ quan gây oan sai cho mình đền bù 800 triệu đồng. Đến tháng 12/2004, ông Chiến được TAND Tiền Giang đền bù oan sai 252 triệu đồng, đồng thời công khai xin lỗi tại địa phương, trên báo đài.
Những người thực thi công quyền cẩu thả, ông Chiến đã bị “nhốt” cả đời trai trẻ trong nhà lao. 16 năm tù đủ dài để con người ta xây dựng một cuộc sống đàng hoàng. Chừng đó thời gian cũng đủ biến một thanh niên trẻ khoẻ thành ông già trong nhà tù.
“Ra tù, tui mất hết tương lai. Căn nhà vợ chồng đang ở là do một người Việt kiều biết hoàn cảnh tù oan đã tài trợ xây dựng. Nhưng chủ đất nói gần nói xa, ý muốn đòi lại đất. Các con tui vì nghèo phải bỏ học giữa chừng. Tất cả do tù oan mà ra”, ông uất ức.
Tiễn khách ra ngõ, người đàn ông nhắc lại: “Hồi trước toà án tỉnh gọi tui lên thương lượng. Họ nói chỉ bồi thường chừng đó tiền (chính xác là 252,7 triệu đồng), nếu không đồng ý thì ra toà. Lúc đó toà xử xử. Tui không hiểu, đành gật đầu chấp nhận”./.
Quảng Trị - Giang Bắc
http://baophapluat.vn/phong-su-dieu-tra/16-nam-ngoi-tu-oan-chi-vi-cung-cap-thong-tin-ke-giet-nguoi-205454.html
Bản tóm tắt những điểm mâu thuẫn trong bản án tử hình Nguyễn Văn Chưởng.
Vụ án mạng ở Đình Vũ , Hải
Phòng khoảng 9h tối ngày 14/7/2007 gây ra cái chết cho ông thiếu tá công an Nguyễn Văn Sinh. Ngày
03/08/2007 Nguyễn Văn Chưởng bị bắt vì kiểm tra tạm trú tạm vắng rồi bị quy kết là chủ mưu trong vụ giết người cướp
của và bị kết án tử hình.
1.
Theo bản kết luận điều tra hung khí mà Nguyễn Văn Chưởng, Trung và Hoàng dùng
để giết Thiếu tá công an Nguyễn Văn Sinh là 2 con dao và một thanh đoản
kiếm. Kết luận giám định pháp y ghi "Tổn
thương bầm tụ máu vùng thắt lưng hai bên do vật Tầy gây nên". Vậy
ai là người dùng vật Tầy để
gây thương tích cho ông Sinh, và vật Tày kia
là vật gì? Tại sao cơ quan điều tra không làm rõ việc này?
2. Bản
kết luận điều tra ghi "Chưởng phát hiện thấy anh
Nguyễn Văn Sinh là thiếu tá công an phường Đông Hải 2- Hải An - TP Hải Phòng,
đang trên đường đi làm nhiệm vụ bằng xe mô tô mặc áo mưa chùm kín đầu". Nhưng Bản kết luận giám định pháp y
không hề nói đến vật chứng chùm kín đầu của ông Sinh là vật gì? và không hề có
kết luận nào của vết rách vật chùm đầu đó. Tại sao cả bản Kết luận điều tra và
bản kết luận giám định pháp y đều bỏ qua vật chứng "Chùm kín đầu của ông Sinh" trong khi
các vết thương dẫn đến cái chết của ông Sinh chủ yếu là ở trên đầu?
3. Sau
khi gây án vỏ dao bị vứt lại hiện trường tại sao không đem đi giám định dấu vân
tay của ai trên vỏ dao đó?
Lời khai của Nguyễn
Văn Chưởng, NGuyễn Trọng Đoàn và Trần Quang Tuất đều xác nhận thời điểm xẩy ra
án mạng ông Sinh ở Đình Vu, Hải Phòng thì Chưởng có mặt ở Bình Dân, Kim Thành,
Hải Dương cách hiện trường vụ án gần 40km.
Lời
khai của anh Tuất Bút lục 620, 621,622,623 tương đối rõ ràng có nhiều sự kiện để xác định tối ngày 14/07/2007
(01/06 âm lịch) Chưởng có mặt ở Bình Dân- Hải Dương : Ngày 14/7/2007 là ngày
duy nhất Tuất đi làm bả sơn tại Hải Phòng , sáng khi đi có đưa tiền cho vợ mua
hoa quả thắm hương, Tối khi về nhà thu hoạch dưa để bán cùng vợ, thím, vợ chồng
anh chị Mạnh, Đương; Chưởng còn nói chuyện với vợ Tuất (Mai) những tình tiết
này không được cơ quan điều tra xác minh.
ngày 10/08/2014 Nhân chứng
Nguyễn Trọng Đoàn là em trai của Nguyễn Văn Chưởng mang giấy xác nhận Chưởng có
mặt ở Bình Dân, Kim Thành, Hải Dương đến nộp cho cơ quan cảnh sát điều tra công
an tp Hải Phòng. Tại đây Đoàn đã "bị bắt giữ" sau đó là bắt khẩn cấp
tạm giữ và bị khởi tố về tội " Che dấu tội phạm" và bị xử ......tù.
Sau khi Đoàn bị bắt lời khai của các nhân
chứng bắt đầu thay đổi lung tung riêng anh Tuất và bà Bích vẫn giữ nguyên lời
khai khẳng định tối 14/07/2007 gặp Chưởng ở Hải Dương. Khi ra tòa thì Chưởng,
Đoàn và anh Tuất dù bị cách ly nhiều tháng nhưng lời khai về việc Chưởng có mặt
ở Hải Dương tối này 14/07/2007 vẫn khớp nhau đặc biệt cả 3 người cùng tố cáo bị
Tra tấn, ép cung.
Tại bút lục 604 lời kha của
nhân chứng Tiến nói Trưa 15/7 khi đến ăn liên hoan ở nhà anh Quyền có nhìn thấy Chưởng ở đấy, anh Tiến nói Chưởng
mặc quần Xóc khớp với lời khai của anh Tuất. Điều này chứng minh Chưởng có mặt
ở Bình Dân, Kim Thành, Hải Dương từ sáng sớm 15/7 theo đúng lời khai của
Chưởng, bà Bích và Đoàn là Chưởng ngủ ở nhà đêm 14/7 chứ không phải từ 10h sáng
15/7 mới về như bản cáo trạng và các bản ép cung.
Lời khai của bà Bích mẹ
Chưởng ngày 11/8/2007 BL 626 khớp với lời khai của Chưởng, Đoàn, anh Tuất, anh
Tiến về quần áo và thời gian sự việc
Chưởng có mặt ở Bình Dân, Kim Thành, Hải Dương tối 14/7/2014 cách nơi xẩy ra án
mạng của ông Sinh gần 40km
Với tất cả những bút lục nêu trên đều chứng
minh Chưởng ngoại phạm nhưng cơ quan
csđt, tòa án và viện kiểm sát đều bỏ qua những tình tiết quan trọng mà không
điều tra chính xác xem Chưởng có mặt ở đâu vào tối 14/7/2007 mà chỉ dựa vào lời
khai của Trung và Phương là hai người xác nhận là Nghiện Ma Túy.
Trần Thị Nga
Thứ Ba, 23 tháng 12, 2014
Chính quyền Hải Phòng đốt nhà, giết dân để cướp đất
21h45 ngày 23/12/2014 chính quyền phường Đằng Giang, Q Ngô
Quyền, Hải Phòng dùng Bom Xăm đốt phá nhà "Lều" giết mẹ con
bà Nguyễn Thị Thúy khi trong nhà tòan phụ nữ và trẻ con.
Ngày 28/02/2011 chính quyền đã tùy tiện đập phá hai ngôi nhà của mẹ con bà cùng 24 hộ khác để cướp đất đẩy mẹ con bà vào cảnh màn trời chiếu đất, không công an việc làm, những đứa trẻ phải sống lang thang đành phải nghỉ học.bà đi khiếu kiện các cấp chính quyền chỗ nọ đùn đẩy chỗ kia và họ bắt ông phó chủ tịch phường đi tù 12 năm rồi mặc kệ những tổn thất của người dân.
Ngày 22/12/2014 mẹ con bà xin được ít vật liệu cùng nhau lỗ lực dựng lại cái Lều trên nền nhà cũ thì chính quyền huy động lực lượng công an, côn đồ bao vây đe dọa đòi tháo dỡ không cho bà làm Lều để lấy chỗ cho những đưa trẻ tránh nắng, tránh mưa qua mùa đông giá rét.
Con chim phải có cái tổ, con người phải có chỗ ở vì thế mẹ con bà đã cố gắng lỗ lực để dựng căn lều trên lền nhà cũ để những đứa trẻ có chỗ ở ổn địn còn đi học đi làm. nhưng chính quyền Hải Phòng khi khoác lên người cái danh Quan CHức họ đã bán hết lương tâm cho quỷ khi cố tình phá rỡ căn Lều chưa hình thành đó.
Ngày 28/02/2011 chính quyền đã tùy tiện đập phá hai ngôi nhà của mẹ con bà cùng 24 hộ khác để cướp đất đẩy mẹ con bà vào cảnh màn trời chiếu đất, không công an việc làm, những đứa trẻ phải sống lang thang đành phải nghỉ học.bà đi khiếu kiện các cấp chính quyền chỗ nọ đùn đẩy chỗ kia và họ bắt ông phó chủ tịch phường đi tù 12 năm rồi mặc kệ những tổn thất của người dân.
Ngày 22/12/2014 mẹ con bà xin được ít vật liệu cùng nhau lỗ lực dựng lại cái Lều trên nền nhà cũ thì chính quyền huy động lực lượng công an, côn đồ bao vây đe dọa đòi tháo dỡ không cho bà làm Lều để lấy chỗ cho những đưa trẻ tránh nắng, tránh mưa qua mùa đông giá rét.
Con chim phải có cái tổ, con người phải có chỗ ở vì thế mẹ con bà đã cố gắng lỗ lực để dựng căn lều trên lền nhà cũ để những đứa trẻ có chỗ ở ổn địn còn đi học đi làm. nhưng chính quyền Hải Phòng khi khoác lên người cái danh Quan CHức họ đã bán hết lương tâm cho quỷ khi cố tình phá rỡ căn Lều chưa hình thành đó.
mẹ con bà Thúy cố gắng dựng Lều để những đứa trẻ có chỗ ở
chính quyền dàn quân bao vây đàn áp đòi phá rỡ Lều.
21h45 ngày 23/12/2014 chính quyền Hải Phòng đã dùng bom Xăng đốt phá căn lều đang dựng dở dang khi những đứa trẻ đang ngồi học bài bên trong với mục đích đốt nhà, giết người diệt khẩu.
Sự tàn ác dã man của chính quyền Hải Phòng đối với mẹ con bà Nguyễn Thị Thúy hiện nay nếu chúng ta ko lên tiếng phản đối tội ác đó thì rất có thể ngày mai chính quyền nơi ta ở sẽ dùng hành động đó để giết hại chúng ta.
Trần Thị Nga
Thứ Hai, 22 tháng 12, 2014
BIÊN BẢN PHIÊN TÒA HÌNH SỰ SƠ THẨM vụ án Tử hình Nguyễn Văn Chưởng
Tại tòa Chưởng, Đoàn và Hoàng và nhân chứng Tuất đều khai là bị tra tấn, ép cung.
Căn cứ khoa học về vụ án thì hoàn toàn mâu thuẫn chứng minh đây là một vụ án hoàn toàn bị dàn dựng lên không ăn khớp với nhau:
- Theo bản kết luận điều tra hung khí mà Nguyễn Văn Chưởng, Trung và Hoàng dùng để giết Thiếu tá công an Nguyễn Văn Sinh là 2 con dao và một thanh đoản kiếm. Kết luận giám định pháp y ghi "Tổn thương bầm tụ máu vùng thắt lưng hai bên do vật Tày gây nên". Vậy ai là người dùng vật Tầy để gây thương tích cho ông Sinh, và vật Tầy kia là vật gì? Tại sao cơ quan điều tra không làm rõ việc này?
- Bản kết luận điều tra ghi "Chưởng phát hiện thấy anh Nguyễn Văn Sinh là thiếu tá công an phường Đông Hải 2- Hải An - TP Hải Phòng, đang trên đường đi làm nhiệm vụ bằng xe mô tô mặc áo mưa chùm kín đầu". Nhưng Bản kết luận giám định pháp y không hề nói đến vật chứng chùm kín đầu của ông Sinh là vật gì? và không hề có kết luận nào của vết rách vật chùm đầu đó. Tại sao cả bản Kết luận điều tra và bản kết luận giám định pháp y đều bỏ qua vật chứng "Chùm kín đầu của ông Sinh" trong khi các vết thương dẫn đến cái chết của ông Sinh chủ yếu là ở trên đầu?
Sau khi gây án vỏ dao bị vứt lại hiện trường tại sao không đem đi giám định dấu vân tay của ai trên vỏ dao đó?
Sau khi gây án vỏ dao bị vứt lại hiện trường tại sao không đem đi giám định dấu vân tay của ai trên vỏ dao đó?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




















